Vietnamese cooking corner

Tuesday, October 25, 2005

How I learn to cook


When I was a young girl in Vietnam, I did not particularly fond of cooking. You see, we did not have all the conveniences of a cook in this country. Our kitchens were often small and hot . Back then, we cooked first with woods, then charcoal, then oil and then the last time i remember was LP gas.
Electrical cooking appliances were very rare even during the '70 . Only very rich and American had them . to compensate for that, most Vietnamese families have a maid who would cook, clean and run errands . Traditional food were abundant and easy to get . So, who would want to toil in the hot kitchen all day? Not me ...
Things changed when I came to America . I have a nice kitchen with all state of art appliances, air conditioning room, etc. And I missed my old country foods.

When I was at home, I mother taught me and my siblings how to cook basic foods, nothing fancy , just enough to survive and to control the servants . She often said. " You kids need to know the way around the kitchen, how to prepare and buy food, if not , the maids would pull wool over your eyes. " So we learn how to cook fish, meat, some simple cakes, rice cakes for new year. There were few things I failed to learn was how to pickle fish , how to make fermented tofu, soybean condiments and shrimp paste . Those are very stinky foods but are loved by the Vietnameses . Now I have to buy them whenever I wanted them .
I came in the early '70 while Asian cooking, Asian foods were not very familiar to American besides Chinese and Japanese cuisines. Chunking was one very popular in Groceries stores throughout US and I had a great share of it.
Just posted a Phoenix nest made with shredded sweet potato.

ĐOẠN TRƯỜNG NẤU ĂN CỦA FLOUNDER
Có nhiều người hỏi tôi " bà học nấu ăn ở đâu mà thức ăn của bàky`cục quá tay?" tôi cười "học lung tung, tự học thành ra tui nấu ăn không theo quy luật naò hết. HAHAHAHAH "
Lúc còn ở nhà, mẹ Flounder bắt chị em Flounder học nấu ăn căn bản như là nấu cơm, xôi, cháo, luộc trứng, luộc rau, nấu canh, v.v. Mẹ tôi lúc nào cũng nhắc nhở " tui bay phải biết nấu nướng không thôi người làm họ qua mặt." Hahahaha
Mấy anh chị em cũng nghe lời bà cụ, học làm bếp mặc dù không thích mấy. Các bạn biết là bếp núc ở VN đâu đâu có đủ tiện nghi như bên Mỹ, trời lại nóng, chao ơi, chui vào bếp là một sự cực hình. Ở Saigon, muốn ăn món gi`cũng có người bán sẵn nen tôi cũng không quan tâm hoc hỏi thêm những món đặc biệt cua quê nhà. Chỉ có món bánh chưng là tôi biêt làm vì từ bé năm nào cũng coi thiên hạ làm bánh chưng vào dịp Tết.
Có một món mẹ tôi luôn luôn ao ước được biết là món gà rút xương. Nhưng quý bạn biết bản chất người Việt mình ngày xưa , ai cũng muốn dấu nghề. Cho nên mẹ tôi mãi đến lúc mất đi vẫn không hoc được món này.
Tôi sang Mỹ lây chồng , ở trong một tiểu bang rất ít người Việt mặc dù người Trung Hoa và Nhật rất đông. Thành phố tôi ở là Everett, cách Seattle 32 miles, một thành phố thật nhỏ. Lúc đó tôi chưa đi làm, ngày nào cũng đi theo ông xã ^đi Seattle. Trong khi ỗng làm việc, tui đi lang thang ngoài phố , lục lạo, tìm tòi. Tôi tìm ra chợ Pike (Pike Place Market) gần mé biển. Đi vòng `vòng trong chợ, thấy sao giống chợ Saigon quá, tuy nhiên nhỏ hơn nhiều. Đồ biển, rau cỏ bán tràn lan. Trèo xuống từng thư hai, tui tìm ra môt tiệm bán đủ thứ gia vị. Caí làm tôi sung sướng nhất là mấy chai nước mắm sản xuất bênTrung quốc. Khiêng về nhà một chai, tui bắt đầu nấu mấy món VN thông thường như là sườn ram, thịt cốt lết nướng, nước mắm chấm chả giò. Thời gian này chưa có người VN nhiều làm gi có bánh tráng, loai bánh của Phi cuñg chưa thấy bán (có lẽ tôi không biết). Bên nhà phải gửi bánh tráng qua cho tôi làm chả giò. Xuống tiệm Nhật mua nấm meò and bún taù.
Một hôm tôi nấu canh thịt bò , quăng vào vai tai hồi , chu choa , sao giống muì phở thế này ! Tôi nhớ nhỏ bạn ở VN nhà nó có tiệm phở ơ đường gì gần đường Trần Hưng Đạo , nó thường nói nấu phở phai có cái gì caí gi. Từ đó toi tự nấu phở ở nhà.
1975 Saigon rơi vào tay CS, hàng ngàn người Việt phải bỏ xứ mà đi. Seattle cũng tiếp nhận rất đông ngưỡi Việt ti nạn . Để đáp ứng với nhu cầu của đám người mới này, các tiêm thực phẩm Tàu bắt đầu nhập cảng các món Á Đông , từ nước mắm cho đến bánh hỏi khô, bún, bánh phở. Trước đó, nhưng ngưỡi Việt ở vùng tôi phai dùng bún của Nhật.
Một số nguoi Việt tị nạn về cư trú tại Everett. Nhà thờ kêu tôi giúp làm thông dịch viên. Có một điểm thật khôi hài; nhiều nguoi tị nạn không biết Anh Ngữ cứ tuyên bố là ho. chỉ biết tiếng Pháp thôi , thật là đại vô duyên.
Trong những ngày làm thông dịch viên tôi gặp lai vài người cùng học chung Trung học vơi tôi ơ Saigon, trong đó có chị Hoa vợ anh Bảo. Anh làm cho hãng điện thoại, chị lúc đó ở nhà. Một hôm tôi lại nhà anh chi chơi, anh Bảo khoe "Bà xã tui mơi học làm gà rút xương , ngon lắm. Có ai muốn đặt, giới thiệu bã dùn tui nha." Xong chị Hoa mang con gà mơi nướng ra cho tôi xem. Tôi nghĩ thầm trong bung, "phải chi có má ở đây!". Hôm đó tôi đặt chi làm cho môt con.
Cách ðó 2 tuần sau, tôi ghé nhà định nhờ chị làm nữa, chị bảo tôi, " caí này dễ ợt à, bà chỉ cần mua con dao như của tui, xong bắt đầu từ cổ đi xuống " Đoạn chi chay vào bếp lấy con dao ra cho tôi xem. Nó là loai dao thaí cà chua, lưỡi mỏng có răng cưa.

Thế là cuối tuần tui chạy ra Safeway mua con dao, con gà, thịt heo về học làm gà rút xương. Thành công mỹ mãn. Tôi thấy thật dễ , cứ ước ao phải chi má tôi còn sống , tôi sẽ chỉ cho má làm món này.
Sau khi biết làm gà rút xương tui khoái quá, chỉ muốn chia xẻ với người khác. Tôi điện thoại cho nhà trường cộng đồng , tình nguyện dậy nấu món Việt nam cho Mỹ.HAHAHAHAHAHA Sau đó tui lai truyền nghê cho mấy bà bạn Viêtnam khác.
Có khi gặp chị Hoa, tui cám ơn chị dạy tui cách rút xương gà, chỉ ngạ c nhiên nói " tui dạy bà hồi naò? " Con người của chị thật tốt và khiêm nhượng.

Mục đích của tôi là muốn giới thiệu cái món chả giò thân yêu của viêtnam, một món ăn thật thông dụng, dễ làm (con nít cuñg làm được)lại rất ngon. Chả giò Viêtnam , theo ý tui, ngon nhất thế giới. Hồi đó món ăn Việt, Thaí `sem như hoàn toàn xa lạ với người Mỹ, chỉ trừ những người có du lịch nhiều. Mỗi lần thấy ăn eggrolls của nhà hang`Tàu, ai cuñg khen ngon nồng nhiệt khiến tui xùng tiết. Chả giò gì mà tòan celery, bắp cải , tí thịt heo. vỏ cuốn dầy cộm như da bò.
So, nhà trường nhận tui làm cô giaó dạy nấu ăn chùa. Cứ mỗi tam cá nguyệt, tui lui cui bưng vật liệu nấu ăn vào trường dạy. Họ cho tui xài caí phòng HomeEc của tui con nít, có đủ nồi niêu, chén diã, lò, maý rửa chén, tui chỉ cần đem vật liệu nấu ăn Á đông.
Dạy thiên hạ nhưng tui đâu có biết phân lượng gì đâu, recipe cuñg cóc có. Tui bắt đầu nghiên cứu , làm ra công thưc các món. Xuống Seattle mua được một cuốn sách dạy nấu đô Tàu nhỏ xíu (tiệm sách có hàng chục loại sách dạy nấu ăn, nhưng tính tui hà tiện lựa cuốn nào rẻ nhứt mới mua. It turned out one of the best.
Chị Bảo lại khoe với tôi bánh bao bã làm bằng Self Rising flour (lúc đó chưa có bột đặc biệt làm các thứ bánh như bây giờ), thêm vaò kinh nghiệm làm dumpling, lại mới trúng giải Raffle được một cái nôi hấp bánh hai từng, tui chạy ra trường dạy thiên ha. làm bánh bao. Tui gọi là Hum bao , bắt chước tiệm KauKau dưới Seattle. Chu choa, có nhiều bà Mỹ hỏi nhưng câu thật ngu. Như có một người hỏi tôi"tai sao cái nồi hấp lai có 2 tửng" Tui hỏ lại "Bà có biết tai sao người ta xây nhà nhiều từng không?" Bã nói không biết . Xong tui hỏi lại bã :" Tại sao người ta xaì bunk bed?" Đến lúc đó bà nội mới hiểu .
Trở lại những ngày mới sang Mỹ, vì ít nguồi Việt nên mỗi khi nghe nơi naò có người ViêtNam, tui với mấy bà bạn háo hức tìm kiếm làm quen. Tôi làm cho nhà ngân hàng. Có môt lần trong lớp huấn luyện nhân viên mới tôi gặp một anh Mỹ gốc Tàu. Thấy tui là VN, anh ta mừng quá, khoe với tui vợ anh ta cũng `VN, cũng làm cho ngân hàng. Nhưng vợ anh ta đổi tên My là Betty. Tối hôm đó tôi phoned cho Betty, đến cuối tuần tôi lại nhà Betty họp mặt vơi mấy người bạn của cô ta. Lúc đó nhăm dip Tết nên họ mang theo nhiều món trong đó có món bánh ít nhân thịt băm + nấm meò của một chị người Huế. Không có lá chuối , chị ta phải gói bằng giấy bạc. Khi về đến nhà , tôi điện thoại cho bà bạn dưới LA, bắt bã gửi lá chuối đặng tui gói bánh ít chia cho bã một ít.
`Khi người Việt ti nạn qua, tôi lại học thêm vaì món của họ chế biến - bánh cuốn tráng chảo, nem làm bằng Ham ngâm dấm, tỏi , tiết canh làm băng knox gelatin and nước dung`gà.
Tới thăm một gia đình tị nạn (Hồi đó Ox còn đi làm nên tôi đi chơi hoài hoài ông không quan tâm, lai còn trẻ người ôm nhom, tha hồ ăn HAHAHAHA) được ho cho an tiết canh, tôi ngac nhiên hỏi làm sao tìm ra tiết tươi để làm. ông chông cười "" dễ lắm , trước hết chi cần một hộp de lô (jello), nuoc dùng gà, màu đỏ , gan, mề thì thiếu gi, cho rau thơm, đậu phụng vaò ăn ngon không kém"
Từ bé tôi lúc naò cũng ao ước đuoc biết làm bánh mì. Má tôi thường kể chuyện đàn bà Pháp làm bánh mì mồi ngày như mình nấu cơm. Qua Mỹ tôi copied nhiều recipes làm bánh mì nhưng lần nào ba'nh cũng cứng như đá. Tôi than phiền với đồng nghiệp về sự thất bại của mình.
Các cơ sở My có phong tục thật dễ thương trong mùa giáng sinh. Đó là tục lệ trao đổi quà, tên nguoi tặng quà được giữbí mật . Môi người viết tên mình vao môt miếng giấy , gấp lại cho vào cái hộp. Xong đưa ra cho cả văn phòng bốc thăm. Bốc được tên nào, mua quà cho ^người đó. Lúc mở quà thật vui , đôikhi buồn cuời tại có người nghịch mua những món quà diễu cợt. Đến phiên tôi, vừa bóc hết giấy bọc , tôi reo lên sung sướng "Two bread and cookies making books from Betty Crocker" Ngay lúc đó tôi biết ngay ai là người tặng quà, một cô bạn đồng nghiệp tôi hay tâm sự.
Tư ngày đó, tôi lam 'banh ít khi bi hư. Lại còn có gan đi chỉ cho người khác.
Tôi lạc bước vào nhà bêp VF 2 năm về trước sau khi muc gia chánh bên XưViet bị cắt. Vaò đây tôi học thêm nhiêu món lạ. Điều lam tôi khâm phục là những đầu bếp trong này chi bằng tuổi em út, cháu chắt cua tôi nhưng họ nấu ăn rất giỏi . So với tôi lúc bằng tuổi họ , thật là một trời một vực.
Lai chay qua HoaSon trang, đọc trang nấu ăn của Hinh Trần , tui mơi thấy minh đúng là cóc ngồi đaý giếng.^
Tôi không có khiếu tráng trí, các món ăn tui làm, ăn được nhưng trình bày không khéo nên xem không được mắt.
Sau khi viết xong baì này, theo Hinh nói rất ngắn nhưng tui cảm thấy gần đứt thở . Hahahahah

1 Comments:

At 12:23 PM, Blogger HoaAnhDao said...

This comment has been removed by a blog administrator.

 

Post a Comment

<< Home