Người Việt tị nạn & me
Tôi biết nhỏ này cach đây 20 năm. Ngày ấy tôi mới về ở Pensacola được hơn hai năm. 1985 không kể vì vợ chồng tôi tới vào tháng 11 trước Thanksgiving 1 tuần.
Vùng náy có một số người Việt, đa số làm nghề biển, tiếng Anh không biết nhiều. Khi họ biết tôi có khả năng Anh ngứ khá, họ nhờ tôi dẫn đi bác sĩ, dậy lái xe. Ban đầu, quen với đời sống trên WA state, tôi làm miễn phí. Riết họ ngại không dám nhờ. Trong khi đó ở đây có bà M. chuyên thông dịch lấy tiền. Bã tính $10 mỗi chuyến.
Có người yêu cầu tôi làm như bà M., cho phép họ trả tiền. Tôi đồng ý.
Một hôm tôi nhận được cú điện thoại của một ông VN nhờ tôi giúp cho cô em họ tên Nhan.
Tôi ghé nhà thăm cô ta. Căn nhà thuê, rộng khoảng 800 sqf có 7 người ở, 2 người lớn, 5 đứa trẻ con.
Nhan tuy goi là có chồng nhưng không có hôn thú. Anh chồng làm nghề biển, thích nhậu nhẹt. Nhan có 3 đứa con với đời chồng trước (anh này khi tới đảo bỏ vợ con đi theo người khác ) khi gặp anh chồng hiện tại có thêm 2 đứa nứa.
Nhan sống nhờ welfare theo chương trình có con không chồng.
Mà nó cũng ngu, mấy mợ ăn welfare khi sinh con phịa tên cha,Nhan khai đúng tên anh chồng hờ trên giấy khai sinh. Cái này về sau gây rắc rối rất nhiều cho cô ta.
Chồng của Nhan rất vũ phu, hay đánh vợ. Tôi nghe người biết chuyện của Nhan cho biết hồi ở trên Chicago, nhiều khi trời tuyết vậy mà anh ta đánh , Nhan phải chạy qua hàng xóm chỉ có mặc quần lót.
Mùa đông không có tôm,anh chồng ở nhà ăn bám Nhan. Từ ngày biết Nhan, tôi hay kêu cảnh sát mỗi khi nó bị chồng đánh , riết anh này hết dám hành hung với Nhan.Hắn thường nói "Hết dám đánh bã, có gì dì N cho tui vô tù!"
Tôi giúp Nhan lấy bằng học lái xe xong tập cho nó lái. Vì cần phải biết lái xe để đi chợ búa trong khi ông chồng đi cào tôm vắng nhà, Nhan học lái khá nhanh nhưng vẫn chưa đủ khả năng lấy bằng chính. Nó lái đi khắp nơi với cái bằng tạm.
Đã có 5 đứa, con bé nhỏ nhất mới có 3 tuổi nó lại có bầu lần nữa.
Một hôm nó gọi điện thoại nhờ tôi đi với nó ra tòa. Hỏi chuyện gì, nó cho biết bị đụng xe.
Hôm ra tòa nó lạch bạch với cái bầu gần sinh. Khi quan tòa gọi , nó dẫn 2 đứa con nhỏ lên. Quan tòa thấy ngán luôn. Sau khi xét, thấy nó chỉ có một lỗi là lái xe không có bằng chính. Tòa phán nó phải về lấy bằng ngay lập tức.
thế là vài tuần sau tôi phải dẫn Nhan đi thi lấy bằng lái chính.
Cách đây 15 năm Florida DMV không cho thông dịch viên khi thi lái nên tôi phải phiên âm tiếng Anh sang Việt cho thí sinh Việt học thuộc lòng những câu thông thường khi thi lái xe chẳng hạn như:
Start your engine = si tac do en dìn
Honk your horn = hong do hon
turn on your engine = tơn on do en dìn
turn left = tơn lép
turn right = tơn roai
v.v.v
Nhan thi một lần đậu, thật may mắn cả cho nó lẫn tôi, khỏi phải đi tới đi lui.
Tên chông của Nhan có tánh tự cao, hắn thấy vợ chồng nhà kia mua được căn nhà, hắn nóng tiết, đồng ý mua căn nhà đang mướn.
Mấy người này thiệt dại,mua nhà không qua địa ốc, không làm title search, thằng chủ nhà còn nợ thuế county cũng không biết.
Sau khi mua nhà, anh chồng đứng tên, Nhan nhờ tôi dẫn nó lên văn phòng housing xin nhà. Sau khi được chấp nhận, Nhan quay lại mướn căn nhà đang ở do anh chồng đứng tên, tiền thuê nhà do housing trả.
Ở đâu được một năm, văn phòng welfare bắt đầu điều tra Nhan.Cô nàng bị kêu lên phỏng vấn là tại sao cha mấy đứa con sau này cùng tên với ông chủ nhà. Nó nói thiên hạ trùng tên thiếu gì. Tuy nhiên, vụ này làm anh chồng nhột, nên mẹ con Nhan phải tìm nhà khác dọn đi.
Mẹ con lếch thếch dọn qua một căn nhà rộng hơn chố cũ. Được hai tháng ở nhà mới, Nhan sinh thêm một đứa con trai.Có con nhỏ, Nhan không đi đâu được nên mỗi lần mấy đứa nhỏ cần đi bác sĩ,tối lại phải chở tụi nó đi. May là hồi đó xăng rẻ, chỉ có 80 cents/gal chứ kiểu như bây giờ chắc tui hỗng dám giúp.
Nhiều khi tôi dẫn một bầy con nít ghé tiệm tạp hóa Việt Nam,ông chủ tiệm hay nói "Bà ghét con nít vậy sao lúc nào xe bà cũng đầy nhóc tụi nó!" Biết nói sao đây, mẹ tụi nó không lo được mình phải giúp.
Ở nhà đó được hơn một năm, chủ nhà lấy lại nhà để bán, Nhan dọn trở về căn nhà cũ. Anh chồng của Nhan bắt đấu nới rộng căn nhà, xây thêm phòng tại Nhan đông con quá, housing bắt phải mướn nhà 4 phòng. Để tránh sự nghi ngờ của welfare, chồng Nhan nhờ cô K. đứng tên dùm cho căn nhà.
Trước khi sang tên nhà cho cô Kim, chồng Nhan chịu khó sửa sang. Sau đó cô K. cho Nhan mượn 3 ngàn để sửa nhà. Sau khi sang tên nhà cho cô K., chồng Nhan ngừng không thèm sửa sang gì hết. Mỗi tháng họ vẫn đóng tiền lời cho K.
Thằng chồng Nhan lúc nào cũng dụ Kim mua lại căn nhà này.
Lúc đó nhà ở Pensacola rất rẻ. Căn nhà bằng gỗ, 3 phòng ngủ, một phòng tắm nằm trên một mảnh đất rất rộng, qua bên kia đường là biển (Bayou Chico) lúc đó họ đòi bán 30,000. Kim không chịu mua.
Gia đình Nhan đông con, mấy đứa nhỏ phá như giặc, nhà cửa bê bối, cửa nẻo hư hao không chịu sửa. Chồng của Nhan hay nhậu nhẹt, mỗi khi say, tối ngủ, thay vì vào nhà tắm làm number 1, anh ta tè ngay trong closet. Thành ra nhà hôi phát ghê. Khi mấy em tôi từ VN qua,tôi có dẫn tụi nó tới thăm Nhan, con em tôi mượn cớ chay ra vườn vì nhà hôi quá, nó chịu không được.
Đến ky Housing khám nhà, họ đưa cho K. hai trang liệt kêt những thứ phải sửa trước khi họ cho ký thêm hợp đồng . Chồng Nhan nói K." Dì cứ sửa đi, tui con trả lại tiền cho dì!" Kim giận quá, yêu cầu gia đình Nhan dọn ra ngay lập tức
Sau khi gia đình Nhan dọn ra khỏi nhà đó, Kim sơn phết lại, thuê người lợp mái nhà, thay hết tủ lò trong nhà bếp, làm lại bồn tắm, thay thảm. Kim phải thuê người tới lột thảm cũ quăng đi. Mấy người này cho Kim biết thảm toàn mùi nước tiểu, Kim nói "chắc là chuột!" HAHAHAHA Họ lắc đầu "no, human !"
Dạo đó cái gì cũng rẻ, sửa lại căn nhà hết có hơn 5 ngàn. Kim cho em gái tôi mới dọn từ California về mướn.
Còn gia đình Nhan cũng may thuê được căn nhà của thằng chủ nhà cũ trên đường Jakcson. Vẫn bừa bộn,dơ dáy như xưa. Nhiều khi tôi tới nhà, Nhan mới đi chợ về, nó ngồi ở giữa, lũ con chạy xung quanh, lôi thức ăn ra,nếu có bánh trái gì tui nó xé ra ăn ngay. Khung cảnh thật tiếu lâm- một người đàn bà mập thu lu ngồi giữa đám con nít.
Nhan vẫn tiếp tục ăn welfare cho tới 1994 khi tiểu bang Florida bắt những người khoẻ mạnh phải đi làm,nếu muốn tiếp tục ăn trợ cấp, họ phải đi học. Thế là bỗng nhiên nhiều mợ nhẩy ra đi làm. Người thì làm cho nhà hàng Tàu (mấy chỗ này lúc nào cũng có việc mặc dù họ chỉ trả lương tối thiểu), người lại hãng rau, hãng lựa cà chua làm.
Lần đầu tiên mấy mợ này phải khai thuế, lấy được tiền về nhiều (đông con có earned income credit) càng hừng chí nên chịu khó đi làm (họ vẫn còn Medicaid).
Nhan đi làm được vài năm, City of Pensacola có chương trình SHIP giúp cho những ai lợi tức thấp, chưa bao bao giờ có nhà mua nhà lần đầu tiên. Điều kiện của họ rất dễ - Căn nhà không được quá đắt, người mượn tiền chỉ cần có bằng chứng họ trả tiền thuê nhà,điện nước đều đặn ,không nợ ai là được.
Sau khi được chấp nhận, họ có 2 tháng để đi tìm nhà, Ngân làn lại coi. Sau khi 2 bên đồng ý, city cho họ mượn 10% của giá tiền căn nhà,dùng làm down payment. Nếu đương sự ở trong nhà đó 5 năm,món nợ đó sẽ được xí xóa.
Vấn để này làm cho đa số người Việt nghĩ sao,họ nghe 5 năm thành 5 ngàn.
Tôi giúp Nhan mua được căn nhà theo chương trình SHIP. Nhan tiếp tục đi làm,thi đậu quốc tịch Mỹ, anh chồng vẫn tiếp tục ăn bám vào mùa đông. Anh ta lại còn cho mấy người chủ tàu chưa có quốc tịch mượn tên Nhan cho lên title tàu. Báo hại con nhỏ khi không làm chủ tàu, năm nào cũng phải khai thuế tàu.
Cuối cùng chiếc tàu Nhan đứng tên bị chìm, Nhan thoát nạn đứng tên tàu.
Cuộc sống của Nhan có khá hơn trước nhưng lũ con của nó không ra gì, chỉ có một thằng thứ nhì là đàng hoàng. Chồng Nhan vẫn tiếp tục nhậu nhẹt, ăn bám.
Nhan nhờ tôi dẫn đi cột buồng trứng vì ngán đẻ. Xong được chuyện này tôi cũng mừng cho Nhan.
Nhiều khi tôi muốn khuyên Nhan tống cổ anh chồng ra khỏi nhà , con em tôi nói không nên, chuyện nhà người ta mặc kệ họ.
Bỗng nhiên cách đây hai năm, có người làm mối anh chồng của Nhan cho một cô bên VN (hai vợ chồng Nhan không có hôn thú), anh ta bỏ về VN lấy vợ. Lúc đó Nhan mới dám mời anh ta ra khỏi nhà. Nhan không buồn tí nào, làm như trả hết nợ.
Mấy đứa con của Nhan, trừ thằng bé thứ nhì (năm nay nó được 27 tuổi, một vợ hai con làm Manager cho MacDonald) toàn hư đốn, dứa nào cũng mới nứt mắt đã có con. Mấy thàng con trai cặp với bạn gái, có con, mấy con nhỏ đó giữ con cho cha mẹ tụi nó khai thuế, mấy anh này chẳng được quyền lợi gì ráo.
Nhan chỉ có một đứa con gái, rất xinh. 16 tuổi nó co bầu. Nhỏ em tôi làm trong nhà thuong về nói "Phải chi nó cao to như con cháu mình không nói chi, nhìn nó như đứa con nít 13, vác cái bụng to tướng. " Con bé đó sau khi sinh đứa con ẵm con đi theo thằng bồ già hơn nó cả chục tuổi. Mới đây nó bỏ thằng đó đi theo Mỹ đen.
Bẵng đi một dạo tôi không nghe tin tức của Nhan (thường tôi chỉ nói chuyện với nó vào mùa thuế hay nó bị trở ngại với bảo hiểm) một hôm Nhan phoned cho tôi. Tôi hẹn kêu lại vì lúc đó đang bận. Khi tôi điện thoại lại nhà, sô đã bị cắt. Hôm sau tôi kêu một ngươif bạn của Nhan hỏi thăm. Cô này cho tôi biết Nhan đã lấy chồng khác chủ tiệm Nails, dọn về Alabama. Tôi nghe cũng mừng cho Nhan
Tôi điện thoại qua Birmingham nói chuyện với Nhan mới biết có người giới thiệu cho ông này, chủ một tiệm nails lại đang mở thêm một tiệm mới. Wow! mới ngày nào nhỏ này làm trong bếp mấy nhà hàng Tàu, giớ làm bà chủ tiệm nails. Tôi nghĩ cuối cùng nó trả hết nợ cho người chồng cũ.
Chuyện bà Ba
Trong đám người ở P'cola co bà Ba, chồng làm biển. BÀ Ba người ốm nhom ốm nhách, môi thâm tím, nhưng lúc nào cũng cho mình đẹp. Bà ta rất nhiều chuyện, chuyện nhà ai cũng biết. Nhiều khi bã kêu người khác kể chuyện thiên hạ xong quay lay tuyên bố là người đó nói. Bà ta làm nhiều người trong vùng xém đánh nhau.
Tôi gặp bà ta cũng do chuyện tình cờ. Lúc đó tôi bán Mary Kay đường nhà một người Việt, bà Ba có mặt trong đám đó. Bã mua vài hũ kem dưỡng da. Sau đó tôi cũng it thấy bà ta. Mỗi lần gặp bà ta cứ nhắc nhờ tôi đưa bã đi khãm bác sĩ. Cuối cung tôi hỏi bã bị bình chi, bã mới cho tui biết bã cứ ra huyết. Nghe vậy tôi hơi hoảng, vội hẹn chỗ OBGYN cho bã khám bệnh.
Mặc dù chồng bã có tàu nhưng nhờ người khác đứng tên, trong khi đó họ ăn welfare, food stamps and Medicaid rất sung sướng.
Tôi nhận lời dẫn bà Ba đi khám bệnh. OBGYN center của bệnh viện Sacred Heart nhận Medicaid nên lúc nào cũng đông bệnh nhân. Mỗi lần đi khám cũng mất it ra 3 tiếng đồng hồ. TRung tâm này chỉ có một bác sĩ chính còn toàn là interns. Bởi vậy họ nhận medicaid để có đủ bệnh nhân cho các bác sĩ mới ra trường thực tập. Mấy ông BS này rất trẻ, đẹp trai. Cho tiền tôi cũng không để mấy vị này khám.
Dẫn bà Ba vào phòng khám bệnh, sau khi bã thay áo hở lưng xong, người ta khiến bã nằm trên giường khám để chân lên stir up. Tôi luôn luôn đứng trên đầu thông dịch, không bao giò dám đứng phía dưới.
Họ tìm ra lý do tại sao bã ra huyết -endometriosis. Đây là trường hợp màng lót tử cung chạy lung tung, để lâu không trị sẽ bị ung thư. Thế là họ định ngày cho bà Ba đi mổ.
Họ quyết định làm hysterectomy. Sau khi mổ xong, bà ta nằm bệnh viện một tuần được cho về. Tiền bệnh viện do medicaid đài thọ. Đã vậy, bà ta còn hỏi tôi coi có thể thuyết phục medicaid cho y tá tới nhà chăm bã. Đúng là được voi đòi tiên.
Gia đình bà Ba mướn một căn nhà gần phố. Nhà rất rộng nhưng cũ. Nhà bã có 5 thằng con trai, không con gái. Họ sống theo kiểu quê, nhà cửa bê bối, gián chạy khắp nơi. Tới nhà bã không dám uống nước. Vậy mà hôm đưa bã từ nhà thương về, tui dám ngồi xuống ăn cháo trắng với thịt kho ông chồng bã nấu.
Sau khi khoe khoắn đâu được 6 tháng, bà Ba mượn tôi 1 ngàn đồng để sửa tàu. Hẹn 3 tháng sau trả. Tới ngày trả nợ bã khất nói cần tiền để mua cái giường. Về sau tôi mới biết bã dùng tiền đó để đi bơm ngực.
Trời đất, người thì như con mắm, môi thâm tím, răng có partial băng sắt. bày đặt đi bơm ngực. Nhưng chuyện này lâu lắm tôi mới khám phá ra. Cái ngàn bạc của tôi, đòi cả năm mới hết. Cho tới khi bã dọn qua nhà mới rất xa xôi, tôi cũng cố gắng chạy lên nhà bã đòi cho được.
Bà Ba hoàn toàn mù chữ, lúc đó tôi là một hội viên của New comers club. Tôi kể cho hội về bà Ba muốn học tiếng Anh. Mọt bà bạn Mỹ trong hội tình nguyện tới nhà bã dạy. Được 2 tháng, Judy bỏ cuộc vì bà |Ba không nhớ gì hết. Bã hoc mãi mới viết được tên họ của bã. Mỗi lần ky tên, bã ngồi cặm cụi vẽ cũng 1 phút mới xong.
Bac Ba không đi làm nhưng muốn có tiền xài, một hôm bã nhờ tôi dẫn tới ván phòng SS xin tiền tàn tật. Tui phat buồn cười " Bà mà tàn tật nỗi gì!" Bã nói :"Tui bị mất trí nhớ, cô cứ dẫn tui đi xin tiền khùng"
Lại văn phòng làm đơn xin, 6 tuần sau SS bác đơn của bã, tui lại phải làm giấy khiếu nại. Lần này họ cứu xét, bắt bà Ba phải đi khám bac sí tâm lý , đi hết hai ba ông, gạp ông cuối cùng, khi cho trác nghiệm, bà ta giả vờ không nhớ, ngơ ngơ ngáo ngáo BS phê cho bã bị điên thiệt, thế là bã được ăn SSI ngon lành.
Nhờ có Medicare bà Ba hễ có bịnh gì đi BS liền. Bã có bệnh nhức đầu, tui hẹn ông bac sĩ thần kinh khám đầu cho bã. Sau khi nghe phổi, tim của bã, BS nói với tui :"Người nào sửa ngực cho bà này rất khéo tay!" Tui ngạc nhiên " Ủa bã ốm nhom mà ngực nghéo gì! " " Thật mà, bã có implant!" Tui hỏi lại bà Ba, y thị công nhận có sửa ngực, còn bắt tui thề không được tiết lộ cho ai biết. Thiệt khổ cho tui, có tin sốt dẻo lại không được hé miệng.
Bà Ba giữ bí mật cho tới năm 1990 gì đó người kể chuyện không nhớ, chỉ biết là năm đó có người kiện silicon implants, luật sư bên TX có group action. Bỗng dưng khắp Pensacola có gần 40 người làm đơn kiện hãng làm silicon trong đó có bà Ba.
Tiếu lâm lắm, có một bà người mập thù lù (được biệt danh là Hà mã) cũng có implants????
Tui mới hỏi bà Ba sửa ngực hồi nào, ở đâu. Theo như ngày tháng và giá tiền tui biết ngay bã dùng ngàn bạc tui cho mượn để đi bơm ngực bên Dothan, AL.
Ông bác sĩ bên Dothan làm rất rẻ (giá hồi 1988), chỉ có $1,000. Nghe nói thiên hạ đứng sắp hàng ghi danh sửa.
Trong vùng tui có bà cụ già sống vào SSI. quen bà Ba.Bà cụ ký cóp dể dành tiền, bà Ba biết được mượn xong quịt luôn. Khi đòi còn chửi bà cụ. Bà Ba cũng nợ một ông trong vùng 3 chục ngàn, bã trả tiền lời một thời gian, khi ông này bị tù, bã cũng quịt luôn. Tui mới nói bã làm vậy không đúng, bã nạt tui "Mấy năm nay ỗng ăn tiền lời của tui đã rồi!" Thật hết biết nói sao.
Gia đình bã mua được căn nhà ở ngoại ô theo chương trình USDA-Farm Home. Chương trình này của Federal giúp mấy người low income mua nhà. Món nợ 30 năm, tiền nhà hàng tháng căn cứ vào lọi tức. Nếu lợi tức ít, tiền hàng thảng rất thấp, có khi xuống dưới 100/mo. Nếu bán nhà trước hạn kỳ, người vay tiền phải trả lại cho chính phủ số tiền khác biệt giữa FMV and actual payments.
Bà Ba lại lập mưu để ăn gian.Năm nào cũng khai lọi tức rất thấp để trả tiền nhà thấp.
Ông Ba làm nghề biển, có tàu đánh tôm, nhưng chưa có quốc tịch Mỹ, thằng con trai lớn của ỗng đứng tên tàu, mỗi năm ỗng khai làm cho thằng con $7500. Năm nào cũng lấy lai được tiền vì còn có mấy đứa con dưới 23 tuổi, còn đi học. Tiếp tục như vậy hơn 10 năm. Tới ngày ông Ba được 65 tuổi, đi xin tiền social security được rất ít. Bà vợ reo tôi " Cô N, sao ông xã tui lánh tiền già chỉ có 150 một tháng!" Tôi khoái chí "Tại cả chục năm nay ông bà khai gian, ít lương thì bây giờ lãnh ít, kêu ca cái gì!. HAHAHAHAHAHA" Bà Ba không thèm nói chuyện với tôi từ ngày đó, lại còn đi nói xấu tôi lung tung.
bà Ba này rất nhiều chuyện, hay đâm thọc người khác. Có một dạo bã nhận cậu Út làm con nuôi. Út không biết chữ nhưng hiền dễ thương. Gần đó có một cô tên X. Chông mới chết được hơn một năm. Cô X. hay lại nhà bà Ba chơi, tình cờ gặp Út. Hai người thích nhau, bà Ba biết được tức cành hông, bắt đầu đi nói cấu cô X. Cô X điện thoại than phiền với tôi, tôi chỉ biết khuyên cô nên bỏ qua. Cô X bỏ qua, làm lơ , tiếp tục hẹn hò với Út, bà Ba càng tức thêm, đi nói xấu nhiều hơn. Cuối cùng cô X hết chịu nổi, gặp bã dưới tiệm Vietnam, cô X táng cho bã mấy bạt tai. Bà Ba đòi đi thưa cảnh sát nhưng không ai chịu làm chứng. Một lần
khác bã bị con Nh. táng cho mấy cú. Con nhỏ tuyên bố :"Bã già không nên nết, tui phải cho vã miệng cho bã chừa!"
Mấy tháng sau bã lại bị chị em nhỏ Mai xúm lại khện cũng cái tật đi nói xấu mẹ tụi nó.
Chuyện về bà Ba nhiều lắm, viết riết chán. Cho tui kể chuyện người khác. Tui chê thiên hạ nhiều chuyện, quay lại tui còn tệ hơn mấy người đó, chạy lên net kể chuyện thiên hạ.
Ông D.
Tui gặp ông D cũng qua mấy màn bán Mary Kay. Vợ ông D quen bà Ba, xuống dự party MK của tui, xong đồng ý mở cho tui một cái tại nhà ông D. Khoảng này, nghề biển rất phồn thịnh , năm 1986 mỗi chuyến về mỗi người bạn làm tàu cũng đem về ỉt ra 10K. Nhưng họ vẫn ở nhà chính phủ. Ông D không làm biển, cũng ở nhà chính phủ. Ông ta không làm gì hết, để vợ ăn welfare, ỗng cho vay nợ lãi, 3 phân. Ông này rất giảo quyệt, nhiều mưu mô nhưng lại rất ngoan đạo, ngày nào cũng đi nhà thờ.
Khu nhà chính phủ xây hơn 40 năm, cũ kỹ. Ở Pensacola có nhiều khu chung cư của nhà nước gọi là court. Nội trong vùng có 4, 5 courts, tui hay la cà thường xuyên hai courts : Aragon and Moreno courts. Aragon court năm ngay trên bờ biển cách một sân đá banh. Nhà nào cũng cũ xì, sưởi bằng gas, máy lạnh bằng điện. Người ở trong đó thuộc loại có lợi tức thấp, một tháng trả đo. $20. Nước điện,gas được bao hết. Chương trình này do city đài thọ. Thường trú trong Aragon đa số Mỹ đen, vài Mỹ trắng nghèo (white trash) và Viêtnam di cư. Ông D hay hỏi tui tại sao ông xã tui để cho tui bận đò tắm đi bơi ngoài YMCA? Ỗng nói vợ ông không được phép ăn mặc như vậy. Đúng là đạo đức giả , sau này tui mới biết vợ cũ của ỗng làm nghề bán bar. Còn bà vợ sau này, sau khí hết welfare, ỗng cho bã sửa ngực, đi làm waitress, lúc nào cũng bận áo hở ngực său đặng kiếm nhiều tips.
Ông D chuyên đứng tên tàu hộ cho người khác (những chủ tàu còn ăn welfare), cho vay nợ lãi, giúp người không bệnh đi xin tiền tàng tật, đưa người đụng xe đi chiropractor, luật sư để lấy tiền. Con người rất mánh lới và nguy hiểm.
Theo người trong vùng dạo trước ông D đứng tên tàu cho chồng cô L (vợ hiện thời), tàu bị chìm, chồng cô L chết theo tàu, chừng nửa năm sau ông D lấy cô L. Tuy nhiên họ sống không có hôn thú, cô L có mấy đứa con với ông D, khai không chồng, ăn welfare , medicaid đã thì thôi.
Ông có người vợ trước rất xinh xắn lấy nhau từ VN. Họ có 3 đứa con, sau này bà vợ lại sinh thêm một cặp sinh đôi. Ông D để vợ đi bán rượu tại mấy hộp đêm, ngày nào cũng chở vợ đi làm. Bà này nhờ có nhan sắc, lại cặp với người Mỹ sau lưng ông chồng. Bỗng dưng một ngày nào đó, người ta phát giác ra bã bị giết, xác tìm được bên Louisiana. Cảnh sát nghi ông D là thủ phạm nhưng không đủ bằng chứng để truy tố. Hò sơ được đóng lại từ đó. Hai đứa bé sinh đôi, một mình nuôi không nổi, ông D đem đi cho mọt gia đình hiêm muộn trong thành phố khác.
Tại ông ta đứng tên tàu cho nhiều người trong đó có cặp vợ chồng này có mượn tiền của ỗng. Họ không chịu trả nợ, ông D đem tàu người ta đi bán. Người vợ ông chủ tàu này thù, đi tố cáo ông D tội giết vợ 15 nắm về trước.
Chuyện này xảy ra thật bất ngờ. Một hôm người kể chuyện nhận được một cú điện thoại ở văn phòng cảnh sát mòi tới làm thông dịch viên. Khi tôi tới văn phòng, 2 người cảnh sát mặc thường phục ngồi chờ tôi trong phòng cùng một người đàn bà Viêtnam khoảng 40.
Sau khi giới thiệu tôi và cô kia, tôi được biết cô này ngày xưa làm việc chung với người vợ quá cố của ông D. Họ hỏi đủ thứ từ chuyện cô ta làm chung với vợ ông D được bao lâu, ở quán rượu nào ở Pensacola, ngày bà D bị giết ,etc. Sau đó tôi đi về làm giấy tờ đòi tiền cảnh sát lệ phí thông dich.
Tại tôi quen ông D nên khi tòa kêu tôi ra làm thông ngôn cho phiên tòa xử ông ta, tôi từ chối , tòa phải kêu bà M ra làm thế. Bà này người Tàu nhiều câu bã nói tiếng Việt không rõ ràng, tôi ngồi trong phòng thấy chán luôn.
Ông D lại còn nghi là tôi đi báo cảnh sát. Khi tôi gặp ông ta trong nhà tù, tôi cho ỗng biết tôi không biết gì về chuyện ỗng với bà vợ quá cố của ỗng, làm sao tôi đi thưa.
Sau hơn một tháng xử, tòa tuyên án ỗng 2 năm tù vì họ không đủ chứng cớ buộc tội ỗng. Từ lúc bị bắt cho tới khi tòa tuyên án gần 2 năm , ông D chỉ ở thêm vài tháng được thả. Ỗng dọn đi tiểu bang khác làm ăn.

0 Comments:
Post a Comment
<< Home