Vietnamese cooking corner

Thursday, June 03, 2010

Ngày đó tui đi xin việc, làm

Nếu ai đã lớn lên ở Saigon vào khoảng 1960-1970 sẽ biết đi kiếm việc không có dễ nếu không có đủ bằng cấp.


Sau khi thi vào đại học sư phạm không đậu, tui ở nhà đi tìm việc làm để giúp ba tui nuôi mấy đứa em.

Hồi đó, tụi học trò chuyên môn đăng báo tìm việc làm như là kèm trẻ tại tư gia. Cái này thật tức cười đối vơi tui tại tui dốt như bò, sức mấy kèm ai. Có họa con người ta kèm tui thì được. HAHAHAHAH

Tui đọc báo thấy người ta tìm cashier cho mấy cái bars dưới Tự Do. Tui lò dò đi dạo vòng vòng ngang mấy cái bars, thấy sao nó tối hù, ngán quá. May có một cô cũng đi kiếm việc như tui, hai đứa kéo nhau đi cho có bạn, ẳm hộ tinh thần. Hai đứa tui lặn lội xuống Dakao chui vào một cái bar, xin làm cashier. Thằng cha chủ bar nhìn tụi tui xong hoi. "2 cô có tiền thế chưn hay không?"


"Tiền thế chưn làm gi vậy ông?" tui ngây thơ hỏi.

Ông ta cười "như vậy là cô không biết gì ráo về mấy nghề này rồi. Tiền thế chưn để phòng hờ rủi tiền bị mất, lấy tiền đó bù vô."

Tui hỏi lại " Vậy cần bao nhiêu vậy ông? "

" 50 ngàn"

Tui vơi' con bạn mới nhìn nhau, lắc đầu. Trời đất, tiền đâu đào ra để thế chưn. Hai đứa tui rút lui một mách.
Tui về nhà than với ba tui, ông già khiến tui ra ngân hang Chartered Bank của ngưởi Anh dưới đường Hàm Nghi xin việc. Tui cũng chịu khó chạy tới đó nộp đơn. Họ cho tui mấy cái test về địa dư, mấy bài toán cọng, trừ. Sau đó họ nói tui đi về đi, họ sẽ cho biết sau. Tui không nhận được thư từ gì của nhà ngân hàng này.

Tui có con bạn tên con Dung, nhà nó cũng nghèo, còn hơ nhà tui. Nó bỏ đi làm cho Mỹ trong TSN từ lúc tui còn đi học lớp 12, con Tân cũng xuông Thủ Đức làm cho quân đội Mỹ. Con Dung mới xúi tui vô Tân Sơn nhứt xin việc. Cái này không phải dễ, muốn vào TSN, mình cần phải có người nhà binh đưa vào họ mới cho qua cổng. Tui bèn cầu cứu anh Hai tui.

"Anh hai, anh có quen ai trong TSN không?"

"Cos chớ sao không! mà em muốn vào đó làm gì?" ông anh hỏi tui. (Anh hai là con bà vợ trước của ba tui, ảnh lớn hơn tui gần 20 chục tuổi, hồi nhỏ tui bị ãnh uýnh đã lắm vì cái tật hay khóc, nhưng sau này lớn lên, tui lại thương ãnh hơn anh Ba , anh Tư)


"Ơ hơ, em nghe nói muốn vào TSN làm phải được an ninh điều tra lung tung, em muốn đi xin việc. "

anh tui nói là ông Đại úy trưởng phòng an ninh trong TSN là cháu rể họ của ãnh. Sáng thứ hai, anh tui nghỉ việc chở tui vô Tân sơn nhất, lai phòng an ninh làm giấy tờ.

Sau này tui mới biết bất cứ quân nhân binh chủng nào cũng được phép vao TSN tự do. Biết vậy, mấy lần sau tui không làm phiền anh Hai tui nữa, tui hú ông thầy giáo kèm tui học ngày xưa chở tui vô. (ông này là con của bà vợ thứ nhì của ba tui với người khác)
TSN thật rộng lớn, có nhiều đuòng xá y như ngoài phố. Những con đường này chạy xuyên xẻ quanh các căn nhà dùng làm trại cho quân nhân ở và làm việc. Ngồi trên xe nhìn , binh lính đi ra vào như kiến , nhiều anh chàng thật đẹp trai làm con nhỏ chóa mắt.

Sau khi giấy tờ an-ninh được thông qua, tui lại phòng nhân viên (theo lời chỉ dẫn của Đai Úy Hoàng) trình diện đê cho người ta kiếm việc. Phòng nhân viên nằm trong một căn nhà gỗ, bên trong có máy lạnh chạy 24/24. Ông trưởng phòng là một người Mỹ mập thù lù, người trắng nõn. Dưới quyền ông ta có mấy cô VN làm việc, trong đó có cô Thúy nổi danh nhất vi tánh khó khăn và làm tàng. Mọi người trong TSN gọi Thúy là "con Thúy lùn" sau lưng cô ta. Thúy rất thấp, chừng 4'9, người lại mập mạp đẫy đà nên thấy lùn tàn bạo. Cặp mắt cô nàng lúc nào cũng xếch ngược coi rất hung dữ. Nhờ làm nơi có quyền thuê nhân viên nên chi cô nàng rất hách dịch, coi thiên hạ như cỏ rác. Nhưng đối với tui không thành vấn đề, miên có việc là được.

Sau khi làm thủ tục giấy tờ, Cô Thúy cho tui một bài thi bằng Anh ngữ, thi xong, nàng cho tui biết là tui past 95%. Tui cũng chẳng biết thi cái đó làm gì nữa , cứ nghĩ là phải đậu mới có viêc. Về sau nay tui mới biết cái đó để cho minh được thêm 15% lương.

Mỗi ngày, các văn phòng trong TSN của Không quân Mỹ, gửi giấy cần nhân viên qua phòng nhân viên, phòng này sẽ coi qua các đơn xin việc, tìm nhân viên thích hợp tùy theo nhu cầu của tùng văn phòng.

Chỗ đầu tiên Thúy gửi tui đi xin là tổng đài điện thoại. Cô ta đưa lai 2 người, tui và một cô nữa. Cô bé này khoe với tui là bà dì của cỗ có cái bar dưới phố, cô ta hay xuống đó giúp bà dì nên có dịp dợt tiếng Anh với mấy anh GI vào quán. Còn tui?? thuở giờ chỉ gặp 3 người Mỹ. 1 bà thầy dạy trong trường lúc tui còn ở trung học , tui học được bài "ba con chuôt mù", người thứ nhì là ông Tom bạn con Dung (con nhỏ tui nói đã đi làm trước tui đó)

người thứ ba là một ông phóng viên Mỹ bạn của anh nhỏ bạn khác (ông này dẫn tụi tui đi sở thú, suốt buổi sáng, tui chỉ biết được mấy câu : you are so tall, how old are you, it í very nice today đoạn quay trởi lại : your are so tall......)
Ông trung sĩ trưởng phòng phỏng vấn nhỏ kia trước, nó trả lời lưu loát, ông ta mướn nó ngay lập tức. Tới phiên tui, ông ta hỏi câu nào tui cũng nhờ ỗng lập lại, tai. tui không hiểu. Ông ta nói " việc này là điện thoại viên, you không nghe, không nói được tiếng Anh làm sao làm được., thôi tôi gửi cô về phòng nhân viên cho người ta tìm việc khác cho cô."

Tui bùn wé , lủi thủi đi về không thèm trở lại phòng nhân viên, tui đi thẳng ra cổng, đổi thẻ chuồn về nhà. Như vậy đã xong đâu, khi ba tui nghe nói tui hụt cái job đó, ông già cằn nhằn (ba tui ít khi cằn nhằn tui lắm, từ thuở nào đến giờ, tui làm cái chi ỗng cũng khen hết trơn, kỳ này bi chê, tức ơi là tức)

"Con ni, được làm telephonist mà chê răng chừ!."



"Ba, con đâu có từ chối, tại nguòi ta không mướn chớ bộ. " Tui phân trần, nhưng trong lòng tức quá, quyết chí ngày mai phải có việc mí dìa nhà.

Sáng hôm sau, tui chạy xe Solex trở vô TSN, gặp nàng Thúy lùn, hỏi nàng có job nào làm cashier không (tại nhỏ Dung làm cashier thích lắm nên nó xúi tui). Thúy gửi tui lại câu lạc bộ hạ sĩ quan, chỗ đó người ta đang mướn cashier. Tui ngồi ngoài phòng đơi, nói chuyện với mấy cô cashiers nhà nghề, ai cũng nói làm dễ lắm. Đến phiên tui vào để được phỏng vấn, thằng mananger đang nói chuyện trên điện thoai, mặt nó thấy giống ó đâm quá tay, tui ghét. Khi chã gác máy, hất hàm hỏi tui muốn cái gì, tui trả lời"

"Oh, tui đổi ý, tui nghĩ tui không đủ khả năng làm cashier tại tui không rành tiền Mỹ".



"Oh , I see, thank you, you can go now! " thằng ôn hoàng trả lời.

Xong chã bốc điện thoại kêu cô Thúy mắng vốn. Khi tui trở về phòng nhân viên, tui lại bị bà Thúy nhà ta cho thêm một trận nữa. Tui nãn chí quá, không biết nói năng làm sao.

Bỗng dưng, bước vào văn phòng một ông thượng sĩ Mỹ người nhỏ thó thật buồn cười, hỏi Thúy có ai muốn làm cho văn phòng thông tin khí tượng hay không. Thúy vội vàng chỉ tui , " có nhỏ này đang tìm việc, ông coi cỗ có làm được hay không!'"
Ông thượng sĩ lùn nhìn tui xong phát biểu "Không cần giỏi dở gi hết có điều chỗ này toàn đàn ông không thôi nên không có toilet cho con gái. Nếu you làm, you phải chạy qua motorpool xài toilet bên đó "

Lúc đó tui cần job quá tay, lại sợ em Thúy lùn đì nên tui nhận lời.


"Không sao, tui có xe chạy qua đó mấy hồi".

Thế là xong, tui theo ông thượng sĩ về trung tâm khí tượng bắt đấu làm việc. (thật tiếc tui không nhớ tên ông thượng sĩ này, ông ta rất dễ thương)

Đai thiên chuyển khí tượng nằm xa hẳn những cơ quan khác trong Tân Sơn Nhất, từ cổng đi vào, chạy thẳng, qua khỏi Motor Pool, đi thêm một khúc nữa, quẹo trái, đi chừng 1/4 mile thì tới. Nó gồm ba buildings, tui làn trong building đầu tiên. Phải leo lên cầu thang mới vào đến phòng. Trong phòng phía trước, ngay cửa có một cái bàn giấy cho ông trưởng phòng, đối diện với bàn này là bàn cho thư ký, lúc đó do một anh lính bá sọc (airman 3rd class)đảm trách. Phía bên trong có hàng dẫy máy truyền tin, bên trong máy có những băng giấy màu vàng dùng để thu thâp tin tức khí tượng chuyển bằng mật mã. Dọc theo bờ tường có mấy cái máy nhìn giống máy đánh chữ gọi là teletype machine.

Công việc của tui rất giản dị, cứ đứng chờ trước máy, khi nào máy nhả ra những khúc giấy (giông như cái receipt) co ghi mật mã, tui ngắt lấy, ghi vào sổ gắn kế bên. Đồng nghiệp VN của tui lúc đó có anh Sơn, người nhỏ thó, hiền lành. Anh Sơn cũng chịu khó chỉ dẫn cho tui lúc ban đầu, vậy mà sau này tui lại vượt hơn anh ta.

Labels:

Thursday, December 10, 2009

My thanksgiving

http://tudo.9.forumer.com/index.php?showtopic=12443

Thursday, June 19, 2008

Người Việt tị nạn & me

Tôi biết nhỏ này cach đây 20 năm. Ngày ấy tôi mới về ở Pensacola được hơn hai năm. 1985 không kể vì vợ chồng tôi tới vào tháng 11 trước Thanksgiving 1 tuần.
Vùng náy có một số người Việt, đa số làm nghề biển, tiếng Anh không biết nhiều. Khi họ biết tôi có khả năng Anh ngứ khá, họ nhờ tôi dẫn đi bác sĩ, dậy lái xe. Ban đầu, quen với đời sống trên WA state, tôi làm miễn phí. Riết họ ngại không dám nhờ. Trong khi đó ở đây có bà M. chuyên thông dịch lấy tiền. Bã tính $10 mỗi chuyến.
Có người yêu cầu tôi làm như bà M., cho phép họ trả tiền. Tôi đồng ý.
Một hôm tôi nhận được cú điện thoại của một ông VN nhờ tôi giúp cho cô em họ tên Nhan.
Tôi ghé nhà thăm cô ta. Căn nhà thuê, rộng khoảng 800 sqf có 7 người ở, 2 người lớn, 5 đứa trẻ con.
Nhan tuy goi là có chồng nhưng không có hôn thú. Anh chồng làm nghề biển, thích nhậu nhẹt. Nhan có 3 đứa con với đời chồng trước (anh này khi tới đảo bỏ vợ con đi theo người khác ) khi gặp anh chồng hiện tại có thêm 2 đứa nứa.
Nhan sống nhờ welfare theo chương trình có con không chồng.
Mà nó cũng ngu, mấy mợ ăn welfare khi sinh con phịa tên cha,Nhan khai đúng tên anh chồng hờ trên giấy khai sinh. Cái này về sau gây rắc rối rất nhiều cho cô ta.
Chồng của Nhan rất vũ phu, hay đánh vợ. Tôi nghe người biết chuyện của Nhan cho biết hồi ở trên Chicago, nhiều khi trời tuyết vậy mà anh ta đánh , Nhan phải chạy qua hàng xóm chỉ có mặc quần lót.
Mùa đông không có tôm,anh chồng ở nhà ăn bám Nhan. Từ ngày biết Nhan, tôi hay kêu cảnh sát mỗi khi nó bị chồng đánh , riết anh này hết dám hành hung với Nhan.Hắn thường nói "Hết dám đánh bã, có gì dì N cho tui vô tù!"

Tôi giúp Nhan lấy bằng học lái xe xong tập cho nó lái. Vì cần phải biết lái xe để đi chợ búa trong khi ông chồng đi cào tôm vắng nhà, Nhan học lái khá nhanh nhưng vẫn chưa đủ khả năng lấy bằng chính. Nó lái đi khắp nơi với cái bằng tạm.
Đã có 5 đứa, con bé nhỏ nhất mới có 3 tuổi nó lại có bầu lần nữa.
Một hôm nó gọi điện thoại nhờ tôi đi với nó ra tòa. Hỏi chuyện gì, nó cho biết bị đụng xe.
Hôm ra tòa nó lạch bạch với cái bầu gần sinh. Khi quan tòa gọi , nó dẫn 2 đứa con nhỏ lên. Quan tòa thấy ngán luôn. Sau khi xét, thấy nó chỉ có một lỗi là lái xe không có bằng chính. Tòa phán nó phải về lấy bằng ngay lập tức.

thế là vài tuần sau tôi phải dẫn Nhan đi thi lấy bằng lái chính.
Cách đây 15 năm Florida DMV không cho thông dịch viên khi thi lái nên tôi phải phiên âm tiếng Anh sang Việt cho thí sinh Việt học thuộc lòng những câu thông thường khi thi lái xe chẳng hạn như:

Start your engine = si tac do en dìn
Honk your horn = hong do hon
turn on your engine = tơn on do en dìn
turn left = tơn lép
turn right = tơn roai
v.v.v

Nhan thi một lần đậu, thật may mắn cả cho nó lẫn tôi, khỏi phải đi tới đi lui.
Tên chông của Nhan có tánh tự cao, hắn thấy vợ chồng nhà kia mua được căn nhà, hắn nóng tiết, đồng ý mua căn nhà đang mướn.

Mấy người này thiệt dại,mua nhà không qua địa ốc, không làm title search, thằng chủ nhà còn nợ thuế county cũng không biết.

Sau khi mua nhà, anh chồng đứng tên, Nhan nhờ tôi dẫn nó lên văn phòng housing xin nhà. Sau khi được chấp nhận, Nhan quay lại mướn căn nhà đang ở do anh chồng đứng tên, tiền thuê nhà do housing trả.
Ở đâu được một năm, văn phòng welfare bắt đầu điều tra Nhan.Cô nàng bị kêu lên phỏng vấn là tại sao cha mấy đứa con sau này cùng tên với ông chủ nhà. Nó nói thiên hạ trùng tên thiếu gì. Tuy nhiên, vụ này làm anh chồng nhột, nên mẹ con Nhan phải tìm nhà khác dọn đi.
Mẹ con lếch thếch dọn qua một căn nhà rộng hơn chố cũ. Được hai tháng ở nhà mới, Nhan sinh thêm một đứa con trai.Có con nhỏ, Nhan không đi đâu được nên mỗi lần mấy đứa nhỏ cần đi bác sĩ,tối lại phải chở tụi nó đi. May là hồi đó xăng rẻ, chỉ có 80 cents/gal chứ kiểu như bây giờ chắc tui hỗng dám giúp.
Nhiều khi tôi dẫn một bầy con nít ghé tiệm tạp hóa Việt Nam,ông chủ tiệm hay nói "Bà ghét con nít vậy sao lúc nào xe bà cũng đầy nhóc tụi nó!" Biết nói sao đây, mẹ tụi nó không lo được mình phải giúp.
Ở nhà đó được hơn một năm, chủ nhà lấy lại nhà để bán, Nhan dọn trở về căn nhà cũ. Anh chồng của Nhan bắt đấu nới rộng căn nhà, xây thêm phòng tại Nhan đông con quá, housing bắt phải mướn nhà 4 phòng. Để tránh sự nghi ngờ của welfare, chồng Nhan nhờ cô K. đứng tên dùm cho căn nhà.

Trước khi sang tên nhà cho cô Kim, chồng Nhan chịu khó sửa sang. Sau đó cô K. cho Nhan mượn 3 ngàn để sửa nhà. Sau khi sang tên nhà cho cô K., chồng Nhan ngừng không thèm sửa sang gì hết. Mỗi tháng họ vẫn đóng tiền lời cho K.
Thằng chồng Nhan lúc nào cũng dụ Kim mua lại căn nhà này.
Lúc đó nhà ở Pensacola rất rẻ. Căn nhà bằng gỗ, 3 phòng ngủ, một phòng tắm nằm trên một mảnh đất rất rộng, qua bên kia đường là biển (Bayou Chico) lúc đó họ đòi bán 30,000. Kim không chịu mua.
Gia đình Nhan đông con, mấy đứa nhỏ phá như giặc, nhà cửa bê bối, cửa nẻo hư hao không chịu sửa. Chồng của Nhan hay nhậu nhẹt, mỗi khi say, tối ngủ, thay vì vào nhà tắm làm number 1, anh ta tè ngay trong closet. Thành ra nhà hôi phát ghê. Khi mấy em tôi từ VN qua,tôi có dẫn tụi nó tới thăm Nhan, con em tôi mượn cớ chay ra vườn vì nhà hôi quá, nó chịu không được.
Đến ky Housing khám nhà, họ đưa cho K. hai trang liệt kêt những thứ phải sửa trước khi họ cho ký thêm hợp đồng . Chồng Nhan nói K." Dì cứ sửa đi, tui con trả lại tiền cho dì!" Kim giận quá, yêu cầu gia đình Nhan dọn ra ngay lập tức

Sau khi gia đình Nhan dọn ra khỏi nhà đó, Kim sơn phết lại, thuê người lợp mái nhà, thay hết tủ lò trong nhà bếp, làm lại bồn tắm, thay thảm. Kim phải thuê người tới lột thảm cũ quăng đi. Mấy người này cho Kim biết thảm toàn mùi nước tiểu, Kim nói "chắc là chuột!" HAHAHAHA Họ lắc đầu "no, human !"
Dạo đó cái gì cũng rẻ, sửa lại căn nhà hết có hơn 5 ngàn. Kim cho em gái tôi mới dọn từ California về mướn.
Còn gia đình Nhan cũng may thuê được căn nhà của thằng chủ nhà cũ trên đường Jakcson. Vẫn bừa bộn,dơ dáy như xưa. Nhiều khi tôi tới nhà, Nhan mới đi chợ về, nó ngồi ở giữa, lũ con chạy xung quanh, lôi thức ăn ra,nếu có bánh trái gì tui nó xé ra ăn ngay. Khung cảnh thật tiếu lâm- một người đàn bà mập thu lu ngồi giữa đám con nít.
Nhan vẫn tiếp tục ăn welfare cho tới 1994 khi tiểu bang Florida bắt những người khoẻ mạnh phải đi làm,nếu muốn tiếp tục ăn trợ cấp, họ phải đi học. Thế là bỗng nhiên nhiều mợ nhẩy ra đi làm. Người thì làm cho nhà hàng Tàu (mấy chỗ này lúc nào cũng có việc mặc dù họ chỉ trả lương tối thiểu), người lại hãng rau, hãng lựa cà chua làm.
Lần đầu tiên mấy mợ này phải khai thuế, lấy được tiền về nhiều (đông con có earned income credit) càng hừng chí nên chịu khó đi làm (họ vẫn còn Medicaid).
Nhan đi làm được vài năm, City of Pensacola có chương trình SHIP giúp cho những ai lợi tức thấp, chưa bao bao giờ có nhà mua nhà lần đầu tiên. Điều kiện của họ rất dễ - Căn nhà không được quá đắt, người mượn tiền chỉ cần có bằng chứng họ trả tiền thuê nhà,điện nước đều đặn ,không nợ ai là được.
Sau khi được chấp nhận, họ có 2 tháng để đi tìm nhà, Ngân làn lại coi. Sau khi 2 bên đồng ý, city cho họ mượn 10% của giá tiền căn nhà,dùng làm down payment. Nếu đương sự ở trong nhà đó 5 năm,món nợ đó sẽ được xí xóa.
Vấn để này làm cho đa số người Việt nghĩ sao,họ nghe 5 năm thành 5 ngàn.
Tôi giúp Nhan mua được căn nhà theo chương trình SHIP. Nhan tiếp tục đi làm,thi đậu quốc tịch Mỹ, anh chồng vẫn tiếp tục ăn bám vào mùa đông. Anh ta lại còn cho mấy người chủ tàu chưa có quốc tịch mượn tên Nhan cho lên title tàu. Báo hại con nhỏ khi không làm chủ tàu, năm nào cũng phải khai thuế tàu.

Cuối cùng chiếc tàu Nhan đứng tên bị chìm, Nhan thoát nạn đứng tên tàu.
Cuộc sống của Nhan có khá hơn trước nhưng lũ con của nó không ra gì, chỉ có một thằng thứ nhì là đàng hoàng. Chồng Nhan vẫn tiếp tục nhậu nhẹt, ăn bám.
Nhan nhờ tôi dẫn đi cột buồng trứng vì ngán đẻ. Xong được chuyện này tôi cũng mừng cho Nhan.
Nhiều khi tôi muốn khuyên Nhan tống cổ anh chồng ra khỏi nhà , con em tôi nói không nên, chuyện nhà người ta mặc kệ họ.
Bỗng nhiên cách đây hai năm, có người làm mối anh chồng của Nhan cho một cô bên VN (hai vợ chồng Nhan không có hôn thú), anh ta bỏ về VN lấy vợ. Lúc đó Nhan mới dám mời anh ta ra khỏi nhà. Nhan không buồn tí nào, làm như trả hết nợ.
Mấy đứa con của Nhan, trừ thằng bé thứ nhì (năm nay nó được 27 tuổi, một vợ hai con làm Manager cho MacDonald) toàn hư đốn, dứa nào cũng mới nứt mắt đã có con. Mấy thàng con trai cặp với bạn gái, có con, mấy con nhỏ đó giữ con cho cha mẹ tụi nó khai thuế, mấy anh này chẳng được quyền lợi gì ráo.
Nhan chỉ có một đứa con gái, rất xinh. 16 tuổi nó co bầu. Nhỏ em tôi làm trong nhà thuong về nói "Phải chi nó cao to như con cháu mình không nói chi, nhìn nó như đứa con nít 13, vác cái bụng to tướng. " Con bé đó sau khi sinh đứa con ẵm con đi theo thằng bồ già hơn nó cả chục tuổi. Mới đây nó bỏ thằng đó đi theo Mỹ đen.
Bẵng đi một dạo tôi không nghe tin tức của Nhan (thường tôi chỉ nói chuyện với nó vào mùa thuế hay nó bị trở ngại với bảo hiểm) một hôm Nhan phoned cho tôi. Tôi hẹn kêu lại vì lúc đó đang bận. Khi tôi điện thoại lại nhà, sô đã bị cắt. Hôm sau tôi kêu một ngươif bạn của Nhan hỏi thăm. Cô này cho tôi biết Nhan đã lấy chồng khác chủ tiệm Nails, dọn về Alabama. Tôi nghe cũng mừng cho Nhan
Tôi điện thoại qua Birmingham nói chuyện với Nhan mới biết có người giới thiệu cho ông này, chủ một tiệm nails lại đang mở thêm một tiệm mới. Wow! mới ngày nào nhỏ này làm trong bếp mấy nhà hàng Tàu, giớ làm bà chủ tiệm nails. Tôi nghĩ cuối cùng nó trả hết nợ cho người chồng cũ.

Chuyện bà Ba

Trong đám người ở P'cola co bà Ba, chồng làm biển. BÀ Ba người ốm nhom ốm nhách, môi thâm tím, nhưng lúc nào cũng cho mình đẹp. Bà ta rất nhiều chuyện, chuyện nhà ai cũng biết. Nhiều khi bã kêu người khác kể chuyện thiên hạ xong quay lay tuyên bố là người đó nói. Bà ta làm nhiều người trong vùng xém đánh nhau.
Tôi gặp bà ta cũng do chuyện tình cờ. Lúc đó tôi bán Mary Kay đường nhà một người Việt, bà Ba có mặt trong đám đó. Bã mua vài hũ kem dưỡng da. Sau đó tôi cũng it thấy bà ta. Mỗi lần gặp bà ta cứ nhắc nhờ tôi đưa bã đi khãm bác sĩ. Cuối cung tôi hỏi bã bị bình chi, bã mới cho tui biết bã cứ ra huyết. Nghe vậy tôi hơi hoảng, vội hẹn chỗ OBGYN cho bã khám bệnh.
Mặc dù chồng bã có tàu nhưng nhờ người khác đứng tên, trong khi đó họ ăn welfare, food stamps and Medicaid rất sung sướng.

Tôi nhận lời dẫn bà Ba đi khám bệnh. OBGYN center của bệnh viện Sacred Heart nhận Medicaid nên lúc nào cũng đông bệnh nhân. Mỗi lần đi khám cũng mất it ra 3 tiếng đồng hồ. TRung tâm này chỉ có một bác sĩ chính còn toàn là interns. Bởi vậy họ nhận medicaid để có đủ bệnh nhân cho các bác sĩ mới ra trường thực tập. Mấy ông BS này rất trẻ, đẹp trai. Cho tiền tôi cũng không để mấy vị này khám.
Dẫn bà Ba vào phòng khám bệnh, sau khi bã thay áo hở lưng xong, người ta khiến bã nằm trên giường khám để chân lên stir up. Tôi luôn luôn đứng trên đầu thông dịch, không bao giò dám đứng phía dưới.
Họ tìm ra lý do tại sao bã ra huyết -endometriosis. Đây là trường hợp màng lót tử cung chạy lung tung, để lâu không trị sẽ bị ung thư. Thế là họ định ngày cho bà Ba đi mổ.

Họ quyết định làm hysterectomy. Sau khi mổ xong, bà ta nằm bệnh viện một tuần được cho về. Tiền bệnh viện do medicaid đài thọ. Đã vậy, bà ta còn hỏi tôi coi có thể thuyết phục medicaid cho y tá tới nhà chăm bã. Đúng là được voi đòi tiên.

Gia đình bà Ba mướn một căn nhà gần phố. Nhà rất rộng nhưng cũ. Nhà bã có 5 thằng con trai, không con gái. Họ sống theo kiểu quê, nhà cửa bê bối, gián chạy khắp nơi. Tới nhà bã không dám uống nước. Vậy mà hôm đưa bã từ nhà thương về, tui dám ngồi xuống ăn cháo trắng với thịt kho ông chồng bã nấu.
Sau khi khoe khoắn đâu được 6 tháng, bà Ba mượn tôi 1 ngàn đồng để sửa tàu. Hẹn 3 tháng sau trả. Tới ngày trả nợ bã khất nói cần tiền để mua cái giường. Về sau tôi mới biết bã dùng tiền đó để đi bơm ngực.
Trời đất, người thì như con mắm, môi thâm tím, răng có partial băng sắt. bày đặt đi bơm ngực. Nhưng chuyện này lâu lắm tôi mới khám phá ra. Cái ngàn bạc của tôi, đòi cả năm mới hết. Cho tới khi bã dọn qua nhà mới rất xa xôi, tôi cũng cố gắng chạy lên nhà bã đòi cho được.

Bà Ba hoàn toàn mù chữ, lúc đó tôi là một hội viên của New comers club. Tôi kể cho hội về bà Ba muốn học tiếng Anh. Mọt bà bạn Mỹ trong hội tình nguyện tới nhà bã dạy. Được 2 tháng, Judy bỏ cuộc vì bà |Ba không nhớ gì hết. Bã hoc mãi mới viết được tên họ của bã. Mỗi lần ky tên, bã ngồi cặm cụi vẽ cũng 1 phút mới xong.
Bac Ba không đi làm nhưng muốn có tiền xài, một hôm bã nhờ tôi dẫn tới ván phòng SS xin tiền tàn tật. Tui phat buồn cười " Bà mà tàn tật nỗi gì!" Bã nói :"Tui bị mất trí nhớ, cô cứ dẫn tui đi xin tiền khùng"
Lại văn phòng làm đơn xin, 6 tuần sau SS bác đơn của bã, tui lại phải làm giấy khiếu nại. Lần này họ cứu xét, bắt bà Ba phải đi khám bac sí tâm lý , đi hết hai ba ông, gạp ông cuối cùng, khi cho trác nghiệm, bà ta giả vờ không nhớ, ngơ ngơ ngáo ngáo BS phê cho bã bị điên thiệt, thế là bã được ăn SSI ngon lành.
Nhờ có Medicare bà Ba hễ có bịnh gì đi BS liền. Bã có bệnh nhức đầu, tui hẹn ông bac sĩ thần kinh khám đầu cho bã. Sau khi nghe phổi, tim của bã, BS nói với tui :"Người nào sửa ngực cho bà này rất khéo tay!" Tui ngạc nhiên " Ủa bã ốm nhom mà ngực nghéo gì! " " Thật mà, bã có implant!" Tui hỏi lại bà Ba, y thị công nhận có sửa ngực, còn bắt tui thề không được tiết lộ cho ai biết. Thiệt khổ cho tui, có tin sốt dẻo lại không được hé miệng.
Bà Ba giữ bí mật cho tới năm 1990 gì đó người kể chuyện không nhớ, chỉ biết là năm đó có người kiện silicon implants, luật sư bên TX có group action. Bỗng dưng khắp Pensacola có gần 40 người làm đơn kiện hãng làm silicon trong đó có bà Ba.

Tiếu lâm lắm, có một bà người mập thù lù (được biệt danh là Hà mã) cũng có implants????
Tui mới hỏi bà Ba sửa ngực hồi nào, ở đâu. Theo như ngày tháng và giá tiền tui biết ngay bã dùng ngàn bạc tui cho mượn để đi bơm ngực bên Dothan, AL.
Ông bác sĩ bên Dothan làm rất rẻ (giá hồi 1988), chỉ có $1,000. Nghe nói thiên hạ đứng sắp hàng ghi danh sửa.

Trong vùng tui có bà cụ già sống vào SSI. quen bà Ba.Bà cụ ký cóp dể dành tiền, bà Ba biết được mượn xong quịt luôn. Khi đòi còn chửi bà cụ. Bà Ba cũng nợ một ông trong vùng 3 chục ngàn, bã trả tiền lời một thời gian, khi ông này bị tù, bã cũng quịt luôn. Tui mới nói bã làm vậy không đúng, bã nạt tui "Mấy năm nay ỗng ăn tiền lời của tui đã rồi!" Thật hết biết nói sao.
Gia đình bã mua được căn nhà ở ngoại ô theo chương trình USDA-Farm Home. Chương trình này của Federal giúp mấy người low income mua nhà. Món nợ 30 năm, tiền nhà hàng tháng căn cứ vào lọi tức. Nếu lợi tức ít, tiền hàng thảng rất thấp, có khi xuống dưới 100/mo. Nếu bán nhà trước hạn kỳ, người vay tiền phải trả lại cho chính phủ số tiền khác biệt giữa FMV and actual payments.
Bà Ba lại lập mưu để ăn gian.Năm nào cũng khai lọi tức rất thấp để trả tiền nhà thấp.


Ông Ba làm nghề biển, có tàu đánh tôm, nhưng chưa có quốc tịch Mỹ, thằng con trai lớn của ỗng đứng tên tàu, mỗi năm ỗng khai làm cho thằng con $7500. Năm nào cũng lấy lai được tiền vì còn có mấy đứa con dưới 23 tuổi, còn đi học. Tiếp tục như vậy hơn 10 năm. Tới ngày ông Ba được 65 tuổi, đi xin tiền social security được rất ít. Bà vợ reo tôi " Cô N, sao ông xã tui lánh tiền già chỉ có 150 một tháng!" Tôi khoái chí "Tại cả chục năm nay ông bà khai gian, ít lương thì bây giờ lãnh ít, kêu ca cái gì!. HAHAHAHAHAHA" Bà Ba không thèm nói chuyện với tôi từ ngày đó, lại còn đi nói xấu tôi lung tung.

bà Ba này rất nhiều chuyện, hay đâm thọc người khác. Có một dạo bã nhận cậu Út làm con nuôi. Út không biết chữ nhưng hiền dễ thương. Gần đó có một cô tên X. Chông mới chết được hơn một năm. Cô X. hay lại nhà bà Ba chơi, tình cờ gặp Út. Hai người thích nhau, bà Ba biết được tức cành hông, bắt đầu đi nói cấu cô X. Cô X điện thoại than phiền với tôi, tôi chỉ biết khuyên cô nên bỏ qua. Cô X bỏ qua, làm lơ , tiếp tục hẹn hò với Út, bà Ba càng tức thêm, đi nói xấu nhiều hơn. Cuối cùng cô X hết chịu nổi, gặp bã dưới tiệm Vietnam, cô X táng cho bã mấy bạt tai. Bà Ba đòi đi thưa cảnh sát nhưng không ai chịu làm chứng. Một lần
khác bã bị con Nh. táng cho mấy cú. Con nhỏ tuyên bố :"Bã già không nên nết, tui phải cho vã miệng cho bã chừa!"

Mấy tháng sau bã lại bị chị em nhỏ Mai xúm lại khện cũng cái tật đi nói xấu mẹ tụi nó.
Chuyện về bà Ba nhiều lắm, viết riết chán. Cho tui kể chuyện người khác. Tui chê thiên hạ nhiều chuyện, quay lại tui còn tệ hơn mấy người đó, chạy lên net kể chuyện thiên hạ.

Ông D.

Tui gặp ông D cũng qua mấy màn bán Mary Kay. Vợ ông D quen bà Ba, xuống dự party MK của tui, xong đồng ý mở cho tui một cái tại nhà ông D. Khoảng này, nghề biển rất phồn thịnh , năm 1986 mỗi chuyến về mỗi người bạn làm tàu cũng đem về ỉt ra 10K. Nhưng họ vẫn ở nhà chính phủ. Ông D không làm biển, cũng ở nhà chính phủ. Ông ta không làm gì hết, để vợ ăn welfare, ỗng cho vay nợ lãi, 3 phân. Ông này rất giảo quyệt, nhiều mưu mô nhưng lại rất ngoan đạo, ngày nào cũng đi nhà thờ.
Khu nhà chính phủ xây hơn 40 năm, cũ kỹ. Ở Pensacola có nhiều khu chung cư của nhà nước gọi là court. Nội trong vùng có 4, 5 courts, tui hay la cà thường xuyên hai courts : Aragon and Moreno courts. Aragon court năm ngay trên bờ biển cách một sân đá banh. Nhà nào cũng cũ xì, sưởi bằng gas, máy lạnh bằng điện. Người ở trong đó thuộc loại có lợi tức thấp, một tháng trả đo. $20. Nước điện,gas được bao hết. Chương trình này do city đài thọ. Thường trú trong Aragon đa số Mỹ đen, vài Mỹ trắng nghèo (white trash) và Viêtnam di cư. Ông D hay hỏi tui tại sao ông xã tui để cho tui bận đò tắm đi bơi ngoài YMCA? Ỗng nói vợ ông không được phép ăn mặc như vậy. Đúng là đạo đức giả , sau này tui mới biết vợ cũ của ỗng làm nghề bán bar. Còn bà vợ sau này, sau khí hết welfare, ỗng cho bã sửa ngực, đi làm waitress, lúc nào cũng bận áo hở ngực său đặng kiếm nhiều tips.

Ông D chuyên đứng tên tàu hộ cho người khác (những chủ tàu còn ăn welfare), cho vay nợ lãi, giúp người không bệnh đi xin tiền tàng tật, đưa người đụng xe đi chiropractor, luật sư để lấy tiền. Con người rất mánh lới và nguy hiểm.
Theo người trong vùng dạo trước ông D đứng tên tàu cho chồng cô L (vợ hiện thời), tàu bị chìm, chồng cô L chết theo tàu, chừng nửa năm sau ông D lấy cô L. Tuy nhiên họ sống không có hôn thú, cô L có mấy đứa con với ông D, khai không chồng, ăn welfare , medicaid đã thì thôi.
Ông có người vợ trước rất xinh xắn lấy nhau từ VN. Họ có 3 đứa con, sau này bà vợ lại sinh thêm một cặp sinh đôi. Ông D để vợ đi bán rượu tại mấy hộp đêm, ngày nào cũng chở vợ đi làm. Bà này nhờ có nhan sắc, lại cặp với người Mỹ sau lưng ông chồng. Bỗng dưng một ngày nào đó, người ta phát giác ra bã bị giết, xác tìm được bên Louisiana. Cảnh sát nghi ông D là thủ phạm nhưng không đủ bằng chứng để truy tố. Hò sơ được đóng lại từ đó. Hai đứa bé sinh đôi, một mình nuôi không nổi, ông D đem đi cho mọt gia đình hiêm muộn trong thành phố khác.
Tại ông ta đứng tên tàu cho nhiều người trong đó có cặp vợ chồng này có mượn tiền của ỗng. Họ không chịu trả nợ, ông D đem tàu người ta đi bán. Người vợ ông chủ tàu này thù, đi tố cáo ông D tội giết vợ 15 nắm về trước.
Chuyện này xảy ra thật bất ngờ. Một hôm người kể chuyện nhận được một cú điện thoại ở văn phòng cảnh sát mòi tới làm thông dịch viên. Khi tôi tới văn phòng, 2 người cảnh sát mặc thường phục ngồi chờ tôi trong phòng cùng một người đàn bà Viêtnam khoảng 40.
Sau khi giới thiệu tôi và cô kia, tôi được biết cô này ngày xưa làm việc chung với người vợ quá cố của ông D. Họ hỏi đủ thứ từ chuyện cô ta làm chung với vợ ông D được bao lâu, ở quán rượu nào ở Pensacola, ngày bà D bị giết ,etc. Sau đó tôi đi về làm giấy tờ đòi tiền cảnh sát lệ phí thông dich.
Tại tôi quen ông D nên khi tòa kêu tôi ra làm thông ngôn cho phiên tòa xử ông ta, tôi từ chối , tòa phải kêu bà M ra làm thế. Bà này người Tàu nhiều câu bã nói tiếng Việt không rõ ràng, tôi ngồi trong phòng thấy chán luôn.
Ông D lại còn nghi là tôi đi báo cảnh sát. Khi tôi gặp ông ta trong nhà tù, tôi cho ỗng biết tôi không biết gì về chuyện ỗng với bà vợ quá cố của ỗng, làm sao tôi đi thưa.
Sau hơn một tháng xử, tòa tuyên án ỗng 2 năm tù vì họ không đủ chứng cớ buộc tội ỗng. Từ lúc bị bắt cho tới khi tòa tuyên án gần 2 năm , ông D chỉ ở thêm vài tháng được thả. Ỗng dọn đi tiểu bang khác làm ăn.

Sunday, August 27, 2006

Salad Rolls


Ingredients:

1/2 cup sliced boiled pork
1/2 cup cooked shrimps, shelled and deveined
1/2 cup bean sprouts
1/2 cup cooked rice noodle
mint leaves, red mint leaves
rice paper for wrapping
water (either in a bowl or in a spray bottle) to moisten rice papers

Sauce for dipping

1/4 cup Hoisin sauce
3 Tablespoons chunky peanut butter
1 tablespoon vinegar
1/4 cup water
chopped peanuts (optional)
ground chili pepper (optional)
pickled shredded carrots

using a spray bottle to spray water over rice paper . Let it sit for a minute so it can get pliable, place couple mint leaves, both read and green on paper, then some bean sprouts then rice noodle, on top of rice noodle, place couple shrimps and pices of sliced pork. Making the roll by folding the top of paper over teh filling, roll one time, fold two ends over and continue rolling till the end. Make 6 rolls , dip in sauce when eating.

Mix hoisin sauce ith peanut butter, vinegar and water. Cook over medium heat, stir frequently until smooth. Remove from heat. Add chopped peanut, pickled shredded carrots and chili pepper.

Tuesday, October 25, 2005

How I learn to cook


When I was a young girl in Vietnam, I did not particularly fond of cooking. You see, we did not have all the conveniences of a cook in this country. Our kitchens were often small and hot . Back then, we cooked first with woods, then charcoal, then oil and then the last time i remember was LP gas.
Electrical cooking appliances were very rare even during the '70 . Only very rich and American had them . to compensate for that, most Vietnamese families have a maid who would cook, clean and run errands . Traditional food were abundant and easy to get . So, who would want to toil in the hot kitchen all day? Not me ...
Things changed when I came to America . I have a nice kitchen with all state of art appliances, air conditioning room, etc. And I missed my old country foods.

When I was at home, I mother taught me and my siblings how to cook basic foods, nothing fancy , just enough to survive and to control the servants . She often said. " You kids need to know the way around the kitchen, how to prepare and buy food, if not , the maids would pull wool over your eyes. " So we learn how to cook fish, meat, some simple cakes, rice cakes for new year. There were few things I failed to learn was how to pickle fish , how to make fermented tofu, soybean condiments and shrimp paste . Those are very stinky foods but are loved by the Vietnameses . Now I have to buy them whenever I wanted them .
I came in the early '70 while Asian cooking, Asian foods were not very familiar to American besides Chinese and Japanese cuisines. Chunking was one very popular in Groceries stores throughout US and I had a great share of it.
Just posted a Phoenix nest made with shredded sweet potato.

ĐOẠN TRƯỜNG NẤU ĂN CỦA FLOUNDER
Có nhiều người hỏi tôi " bà học nấu ăn ở đâu mà thức ăn của bàky`cục quá tay?" tôi cười "học lung tung, tự học thành ra tui nấu ăn không theo quy luật naò hết. HAHAHAHAH "
Lúc còn ở nhà, mẹ Flounder bắt chị em Flounder học nấu ăn căn bản như là nấu cơm, xôi, cháo, luộc trứng, luộc rau, nấu canh, v.v. Mẹ tôi lúc nào cũng nhắc nhở " tui bay phải biết nấu nướng không thôi người làm họ qua mặt." Hahahaha
Mấy anh chị em cũng nghe lời bà cụ, học làm bếp mặc dù không thích mấy. Các bạn biết là bếp núc ở VN đâu đâu có đủ tiện nghi như bên Mỹ, trời lại nóng, chao ơi, chui vào bếp là một sự cực hình. Ở Saigon, muốn ăn món gi`cũng có người bán sẵn nen tôi cũng không quan tâm hoc hỏi thêm những món đặc biệt cua quê nhà. Chỉ có món bánh chưng là tôi biêt làm vì từ bé năm nào cũng coi thiên hạ làm bánh chưng vào dịp Tết.
Có một món mẹ tôi luôn luôn ao ước được biết là món gà rút xương. Nhưng quý bạn biết bản chất người Việt mình ngày xưa , ai cũng muốn dấu nghề. Cho nên mẹ tôi mãi đến lúc mất đi vẫn không hoc được món này.
Tôi sang Mỹ lây chồng , ở trong một tiểu bang rất ít người Việt mặc dù người Trung Hoa và Nhật rất đông. Thành phố tôi ở là Everett, cách Seattle 32 miles, một thành phố thật nhỏ. Lúc đó tôi chưa đi làm, ngày nào cũng đi theo ông xã ^đi Seattle. Trong khi ỗng làm việc, tui đi lang thang ngoài phố , lục lạo, tìm tòi. Tôi tìm ra chợ Pike (Pike Place Market) gần mé biển. Đi vòng `vòng trong chợ, thấy sao giống chợ Saigon quá, tuy nhiên nhỏ hơn nhiều. Đồ biển, rau cỏ bán tràn lan. Trèo xuống từng thư hai, tui tìm ra môt tiệm bán đủ thứ gia vị. Caí làm tôi sung sướng nhất là mấy chai nước mắm sản xuất bênTrung quốc. Khiêng về nhà một chai, tui bắt đầu nấu mấy món VN thông thường như là sườn ram, thịt cốt lết nướng, nước mắm chấm chả giò. Thời gian này chưa có người VN nhiều làm gi có bánh tráng, loai bánh của Phi cuñg chưa thấy bán (có lẽ tôi không biết). Bên nhà phải gửi bánh tráng qua cho tôi làm chả giò. Xuống tiệm Nhật mua nấm meò and bún taù.
Một hôm tôi nấu canh thịt bò , quăng vào vai tai hồi , chu choa , sao giống muì phở thế này ! Tôi nhớ nhỏ bạn ở VN nhà nó có tiệm phở ơ đường gì gần đường Trần Hưng Đạo , nó thường nói nấu phở phai có cái gì caí gi. Từ đó toi tự nấu phở ở nhà.
1975 Saigon rơi vào tay CS, hàng ngàn người Việt phải bỏ xứ mà đi. Seattle cũng tiếp nhận rất đông ngưỡi Việt ti nạn . Để đáp ứng với nhu cầu của đám người mới này, các tiêm thực phẩm Tàu bắt đầu nhập cảng các món Á Đông , từ nước mắm cho đến bánh hỏi khô, bún, bánh phở. Trước đó, nhưng ngưỡi Việt ở vùng tôi phai dùng bún của Nhật.
Một số nguoi Việt tị nạn về cư trú tại Everett. Nhà thờ kêu tôi giúp làm thông dịch viên. Có một điểm thật khôi hài; nhiều nguoi tị nạn không biết Anh Ngữ cứ tuyên bố là ho. chỉ biết tiếng Pháp thôi , thật là đại vô duyên.
Trong những ngày làm thông dịch viên tôi gặp lai vài người cùng học chung Trung học vơi tôi ơ Saigon, trong đó có chị Hoa vợ anh Bảo. Anh làm cho hãng điện thoại, chị lúc đó ở nhà. Một hôm tôi lại nhà anh chi chơi, anh Bảo khoe "Bà xã tui mơi học làm gà rút xương , ngon lắm. Có ai muốn đặt, giới thiệu bã dùn tui nha." Xong chị Hoa mang con gà mơi nướng ra cho tôi xem. Tôi nghĩ thầm trong bung, "phải chi có má ở đây!". Hôm đó tôi đặt chi làm cho môt con.
Cách ðó 2 tuần sau, tôi ghé nhà định nhờ chị làm nữa, chị bảo tôi, " caí này dễ ợt à, bà chỉ cần mua con dao như của tui, xong bắt đầu từ cổ đi xuống " Đoạn chi chay vào bếp lấy con dao ra cho tôi xem. Nó là loai dao thaí cà chua, lưỡi mỏng có răng cưa.

Thế là cuối tuần tui chạy ra Safeway mua con dao, con gà, thịt heo về học làm gà rút xương. Thành công mỹ mãn. Tôi thấy thật dễ , cứ ước ao phải chi má tôi còn sống , tôi sẽ chỉ cho má làm món này.
Sau khi biết làm gà rút xương tui khoái quá, chỉ muốn chia xẻ với người khác. Tôi điện thoại cho nhà trường cộng đồng , tình nguyện dậy nấu món Việt nam cho Mỹ.HAHAHAHAHAHA Sau đó tui lai truyền nghê cho mấy bà bạn Viêtnam khác.
Có khi gặp chị Hoa, tui cám ơn chị dạy tui cách rút xương gà, chỉ ngạ c nhiên nói " tui dạy bà hồi naò? " Con người của chị thật tốt và khiêm nhượng.

Mục đích của tôi là muốn giới thiệu cái món chả giò thân yêu của viêtnam, một món ăn thật thông dụng, dễ làm (con nít cuñg làm được)lại rất ngon. Chả giò Viêtnam , theo ý tui, ngon nhất thế giới. Hồi đó món ăn Việt, Thaí `sem như hoàn toàn xa lạ với người Mỹ, chỉ trừ những người có du lịch nhiều. Mỗi lần thấy ăn eggrolls của nhà hang`Tàu, ai cuñg khen ngon nồng nhiệt khiến tui xùng tiết. Chả giò gì mà tòan celery, bắp cải , tí thịt heo. vỏ cuốn dầy cộm như da bò.
So, nhà trường nhận tui làm cô giaó dạy nấu ăn chùa. Cứ mỗi tam cá nguyệt, tui lui cui bưng vật liệu nấu ăn vào trường dạy. Họ cho tui xài caí phòng HomeEc của tui con nít, có đủ nồi niêu, chén diã, lò, maý rửa chén, tui chỉ cần đem vật liệu nấu ăn Á đông.
Dạy thiên hạ nhưng tui đâu có biết phân lượng gì đâu, recipe cuñg cóc có. Tui bắt đầu nghiên cứu , làm ra công thưc các món. Xuống Seattle mua được một cuốn sách dạy nấu đô Tàu nhỏ xíu (tiệm sách có hàng chục loại sách dạy nấu ăn, nhưng tính tui hà tiện lựa cuốn nào rẻ nhứt mới mua. It turned out one of the best.
Chị Bảo lại khoe với tôi bánh bao bã làm bằng Self Rising flour (lúc đó chưa có bột đặc biệt làm các thứ bánh như bây giờ), thêm vaò kinh nghiệm làm dumpling, lại mới trúng giải Raffle được một cái nôi hấp bánh hai từng, tui chạy ra trường dạy thiên ha. làm bánh bao. Tui gọi là Hum bao , bắt chước tiệm KauKau dưới Seattle. Chu choa, có nhiều bà Mỹ hỏi nhưng câu thật ngu. Như có một người hỏi tôi"tai sao cái nồi hấp lai có 2 tửng" Tui hỏ lại "Bà có biết tai sao người ta xây nhà nhiều từng không?" Bã nói không biết . Xong tui hỏi lại bã :" Tại sao người ta xaì bunk bed?" Đến lúc đó bà nội mới hiểu .
Trở lại những ngày mới sang Mỹ, vì ít nguồi Việt nên mỗi khi nghe nơi naò có người ViêtNam, tui với mấy bà bạn háo hức tìm kiếm làm quen. Tôi làm cho nhà ngân hàng. Có môt lần trong lớp huấn luyện nhân viên mới tôi gặp một anh Mỹ gốc Tàu. Thấy tui là VN, anh ta mừng quá, khoe với tui vợ anh ta cũng `VN, cũng làm cho ngân hàng. Nhưng vợ anh ta đổi tên My là Betty. Tối hôm đó tôi phoned cho Betty, đến cuối tuần tôi lại nhà Betty họp mặt vơi mấy người bạn của cô ta. Lúc đó nhăm dip Tết nên họ mang theo nhiều món trong đó có món bánh ít nhân thịt băm + nấm meò của một chị người Huế. Không có lá chuối , chị ta phải gói bằng giấy bạc. Khi về đến nhà , tôi điện thoại cho bà bạn dưới LA, bắt bã gửi lá chuối đặng tui gói bánh ít chia cho bã một ít.
`Khi người Việt ti nạn qua, tôi lại học thêm vaì món của họ chế biến - bánh cuốn tráng chảo, nem làm bằng Ham ngâm dấm, tỏi , tiết canh làm băng knox gelatin and nước dung`gà.
Tới thăm một gia đình tị nạn (Hồi đó Ox còn đi làm nên tôi đi chơi hoài hoài ông không quan tâm, lai còn trẻ người ôm nhom, tha hồ ăn HAHAHAHA) được ho cho an tiết canh, tôi ngac nhiên hỏi làm sao tìm ra tiết tươi để làm. ông chông cười "" dễ lắm , trước hết chi cần một hộp de lô (jello), nuoc dùng gà, màu đỏ , gan, mề thì thiếu gi, cho rau thơm, đậu phụng vaò ăn ngon không kém"
Từ bé tôi lúc naò cũng ao ước đuoc biết làm bánh mì. Má tôi thường kể chuyện đàn bà Pháp làm bánh mì mồi ngày như mình nấu cơm. Qua Mỹ tôi copied nhiều recipes làm bánh mì nhưng lần nào ba'nh cũng cứng như đá. Tôi than phiền với đồng nghiệp về sự thất bại của mình.
Các cơ sở My có phong tục thật dễ thương trong mùa giáng sinh. Đó là tục lệ trao đổi quà, tên nguoi tặng quà được giữbí mật . Môi người viết tên mình vao môt miếng giấy , gấp lại cho vào cái hộp. Xong đưa ra cho cả văn phòng bốc thăm. Bốc được tên nào, mua quà cho ^người đó. Lúc mở quà thật vui , đôikhi buồn cuời tại có người nghịch mua những món quà diễu cợt. Đến phiên tôi, vừa bóc hết giấy bọc , tôi reo lên sung sướng "Two bread and cookies making books from Betty Crocker" Ngay lúc đó tôi biết ngay ai là người tặng quà, một cô bạn đồng nghiệp tôi hay tâm sự.
Tư ngày đó, tôi lam 'banh ít khi bi hư. Lại còn có gan đi chỉ cho người khác.
Tôi lạc bước vào nhà bêp VF 2 năm về trước sau khi muc gia chánh bên XưViet bị cắt. Vaò đây tôi học thêm nhiêu món lạ. Điều lam tôi khâm phục là những đầu bếp trong này chi bằng tuổi em út, cháu chắt cua tôi nhưng họ nấu ăn rất giỏi . So với tôi lúc bằng tuổi họ , thật là một trời một vực.
Lai chay qua HoaSon trang, đọc trang nấu ăn của Hinh Trần , tui mơi thấy minh đúng là cóc ngồi đaý giếng.^
Tôi không có khiếu tráng trí, các món ăn tui làm, ăn được nhưng trình bày không khéo nên xem không được mắt.
Sau khi viết xong baì này, theo Hinh nói rất ngắn nhưng tui cảm thấy gần đứt thở . Hahahahah